Kết quả tìm kiếm cho "nước mắm rươi"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 187
“Con chim dẫu bay xa đến mấy cũng phải tìm cành để đậu, người Mông đi mải miết dường nào cũng phải tìm đỉnh núi cao để lập bản, dựng nhà”. Từ dấu chân mở đất đầy huyền thoại của cụ Giàng Tả vào cuối thập niên 70, Cao Đường - thung lũng mây giăng lưng chừng dãy Cham Chu xã Bạch Xa đã được hình thành. Sau nhiều thập kỷ chìm khuất giữa thâm u đại ngàn, “nàng công chúa” ngủ quên ở độ cao gần 1.000m nay đã bừng tỉnh. Trút bỏ sự biệt lập, Cao Đường đang chuyển mình trở thành điểm hẹn mùa hè đầy mê hoặc, vẫy gọi lữ khách tìm về, trốn cái oi ả phố thị và lắng nghe tiếng gọi bình yên của sương mây, gió núi.
Một quán bánh cuốn nằm ngay trung tâm TP. Hồ Chí Minh (TP.HCM) có thâm niên 65 năm lần đầu tiên được Michelin Guide vinh danh. Điều đặc biệt, bà chủ quán mỗi ngày đều mặc một bộ áo dài thật đẹp, niềm nở đón khách.
Ngược dòng thời gian về những năm 2000, ngư dân nghèo vùng sông nước An Giang dắt díu nhau lên Tây Nguyên làm thuê. Trong những ngày tháng rong ruổi đầy gian truân ấy, họ vô tình tìm thấy lòng hồ thủy điện Sê San 4. Mặt nước mênh mông, tĩnh lặng như đánh thức bản năng sông nước của những người con sinh ra từ dòng sông Hậu.
Không chỉ nổi tiếng bởi cảnh sắc đặc trưng, vùng Bảy Núi còn níu chân du khách bằng những món ăn dân dã mang đậm dấu ấn văn hóa địa phương, trong đó có món gỏi thốt nốt hải sản. Vị ngọt thanh, giòn của ruột thốt nốt hòa quyện cùng tôm, mực tươi ngon và nước sốt đậm đà trở thành món ngon hấp dẫn.
Săm Pun là địa danh thuộc xã Sơn Vĩ tỉnh Tuyên Quang, nằm sát biên giới Việt - Trung, giữ vị trí đặc biệt quan trọng về quốc phòng - an ninh, nơi biên cương cực Bắc. Giữa trùng điệp núi đá tai mèo, vùng đất này hiện lên vừa khắc nghiệt, vừa hùng vĩ. Từ một miền biên viễn gian khó, Săm Pun hôm nay đang chuyển mình, nơi con người bền bỉ bám đất, cùng những bước chân người lính biên thùy bảo vệ bình yên nơi phên dậu Tổ quốc.
Những ngày này, dọc bờ ruộng, ven mương, rau đắng mọc xanh. Vị đắng quen thuộc gợi nhớ bữa cơm quê giản dị mà đậm đà.
Có những ngày đi xa, giữa phố xá ồn ào, ăn đủ thứ sơn hào hải vị, vẫn thấy thiếu một cái gì đó rất nhỏ. Đó có thể chỉ là một tô canh chua đúng vị, một nồi canh rau tập tàng nấu vội, hay đơn giản là mùi canh cua rau đay, canh cải xanh cá lóc thoảng qua trong trí nhớ. Những món canh ấy không chỉ để giải nhiệt mùa nắng, mà còn giữ lại một phần ký ức, một phần quê nhà trong mỗi người.
Giữa cái nắng gắt của mùa hè Huế, nhiều người rời trung tâm thành phố, tìm về đầm Chuồn (vùng đầm phá thuộc hệ phá Tam Giang) để "giải nhiệt".
Sáng đó, giàn mướp nở rực. Những bông hoa vàng tươi như nắng đọng lại, ong bướm bay rập rờn, nhẹ như những cái chớp mắt của trời. Mấy dây mướp rủ xuống, đong đưa theo gió, có trái dài, trái ngắn, trái còn non mơn mởn, trái đã bắt đầu già, sậm màu. Cái góc nhỏ xíu giữa phố thị bỗng dưng trở nên hiền lành, yên ả, như một mảnh quê bị ai đó bỏ quên rồi tự mọc lên.
Có dịp ngang qua xóm nuôi cá ao, hầm ở các vùng nông thôn dễ dàng bắt gặp người dân lặn hì hục mò bùn vét đáy ao. Nghề này đòi hỏi người lặn phải biết thở bằng máy, chịu lạnh dưới nước nhiều giờ liền.
Điền kinh vốn là môn thể thao trọng điểm của đấu trường Olympic, nơi mỗi tấm Huy chương vàng đều là một cột mốc lịch sử. Thế nhưng, đằng sau vinh quang ấy là sự hy sinh thầm lặng của các vận động viên nữ khi hằng ngày phải dầm mình dưới nắng gắt trên đường piste.
Để phục vụ cho lễ "lên lão", những gia đình có đàn ông bước qua tuổi 53 ở làng Diệc (Hưng Yên) sẽ làm món cá chép "nằm võng" độc đáo và kỳ công.